[Nhiều ngày ở Kinh tế Quốc dân] Peer pressure

Nổi bật

Có một thứ mà nhiều người không nhận ra ở tớ, và tớ cũng chả mấy khi thể hiện ra, rằng TỚ RẤT HAY BỊ PEER PRESSURE.

Peer pressure khiến tớ chạy theo rất nhiều thứ. Từ tham gia câu lạc bộ, học thi Đáng giá năng lực, học IELTS, SAT, vân vân đến các mối quan hệ trên Đại học, đi làm, intern, et cetera.

Tớ biết tớ không đến mức tệ, tớ biết rằng tớ phải vui với thành quả của mình, và tớ biết chắc rằng để đạt được thành công, nỗ lực phải ở đằng sau dù chả ai biết đến nó xấc. Nhưng tớ vẫn thấy áp lực, chả hiểu sao.

  • Tớ sợ mình không đạt được những thứ người ta có.
  • Tớ thấy bản thân mình kém cỏi.
  • Tớ tự trách mình sao lại không làm được những điều ấy.
  • Cũng là người, cũng có thời gian như nhau, sao tớ lại không

Hờ, nghĩ ra đây là FOMO rõ. Tớ có một người bạn và tớ biết cô ấy hay FOMO. Buồn cười sao tớ hay nghĩ sao cô ấy phải FOMO trong khi cô ấy trân trọng những giá trị khác tớ. Cô ấy có thích ở nhà, nằm ườn cả ngày, ngồi viết văn và nghe nhạc nấu ăn đâu. Cô ấy thích đi chơi, giao lưu với bạn, và có cuộc sống hướng ngoại mà.

Ngược lại thì tớ cũng nên nhắc lại cho bản thân mình những điều ấy.

Mỗi người một khác, không có 1 triệu USD nhưng vẫn sống vui mà.

[nhiều ngày ở Kinh Tế Quốc Dân] Teammates

Để nói thật lòng, tớ rất thích việc học ở Kinh Tế Quốc Dân.

Một kì học của tớ thường sẽ trải qua một vài giai đoạn như:

  1. ba đến bốn tuần đến trường làm quen giảng viên chill chill
  2. bảy đến tám tuần ngồi làm midterm bao gồm presentations, quizzes, reports.
  3. bốn đến năm tuần sau đó đến trường thăm ngàn

Thường thì thời gian cũng không cố định như thế này. Xen lẫn với các tuần làm Bài Tập Lớn thường là những tuần về cơ bản dành cho việc nghỉ ngơi thư giãn (trong lúc các nhóm khác khóc ròng). Đến thời điểm tớ viết bài viết này là kì Hai năm hai của tớ rồi, các nhóm của tớ sẽ được tự chọn và teammates của tớ vô cùng ổn áp. Kiến thức ở Đại học cũng không khó lắm (với tớ), nên nhìn chung là tớ cũng không áp lực gì nhiều.

Nhưng…

Không phải lúc nào việc học ở trường N cũng vui vẻ với tớ.

Điều tớ sợ nhất trong một kì, không phải là giảng viên tớ có khó hay không, mà là teammate do tớ chọn hay thầy cô chia. Cho dù tớ không có đời tư như thâm cung bí sử, tính làm việc nhóm của mỗi người sẽ quyết định môn ấy cuộc đời tớ nở hoa hay đi vào bế tắc.

Vào nhóm tớ chọn được thì presentation họp một buổi off, một buổi onl là bọn tớ tự tin điểm A. Họp một tiếng xong việc là ngồi buôn chuyện. Làm việc đỡ đau đầu vì ai nấy đều có tinh thần trách nhiệm và khả năng lãnh đạo cao. Nhiều khi chúng tớ cao su, nhưng được cái đến deadline là có đủ. Môn nào tớ làm với chiến hữu là môn ấy tâm tớ an.

Nhưng đời không cho người ta mãi. Môn nào dính phải kiểu chia nhóm random thì vui phải biết. Vui khóc không thành tiếng vào 2 giờ sáng trước deadline luôn.

Đồng nghiệp, hay teammate cũng như thế, đều có những redflags chắc chắn sẽ lộ ra trước khi sát deadline, thậm chí là trước khi vào làm việc. Theo ý kiến chủ quan của bản thân, tớ thường tin vào first impression của tớ về một người. Nhưng thường thì có một vài thứ tớ sẽ nhìn vào như:

  • Cách họ đối xử với việc học của bản thân
  • Cách họ đối xử với bạn bè
  • Cách họ đối xử với những người cùng cấp không quen biết

Trong đó, nhìn vào việc học của họ có thể thấy trách nhiệm của họ với chính sản phẩm mình làm ra. Không chỉ là việc học có chú tâm vào bài giảng không, tớ nghĩ việc học còn gồm việc tự học tự tìm hiểu bên ngoài bài giảng, hay học thêm qua những cuộc thi lớn nhỏ, học qua giao tiếp hằng ngày. Bất cứ điều gì liên quan đến quá trình phát triển của họ đều đáng quý và thể hiện ra tâm huyết của họ khi đặt vào công việc.

Trong lúc hoạt động nhóm, có lúc tớ làm với những người cũng là bạn bè của tớ ngoài công việc, nhưng có những lúc tớ làm với những người chưa từng nói chuyện. Tính tớ hơi trầm ổn, cũng khá kén bạn chơi nên vấn đề người khác đối xử với bạn bè là một cách để tớ nắm được không khí trong phòng. Việc teammates có mối quan hệ sẽ ảnh hưởng đến công việc dù ít dù nhiều, nên tớ vẫn ưu tiên ghép những cặp đã quen biết nhau từ trước để công việc thuận lợi hơn. Mặt khác, tớ thích làm với những người sẵn sàng chủ động về công việc, kiểu on-job extrovert á.

Hầy, nói đi thì cũng phải nói lại. Nhóm teamwork mà tớ kể ở bên trên là một sản phẩm được cultivated trong 3 kì tớ học ở Kinh Tế Quốc Dân. Len lỏi thế nào mà kì trước tớ ngồi cạnh rồi làm chung luôn từ ấy đến giờ.

(len lỏi gì đâu. Cô ta đã nhắm được một vài gương mặt sáng giá từ kì hai năm ngoái rồi đến ngồi gần thui. Tiện thể có đứa bạn chung hướng ngoại thế là nhắn nhủ trước nếu kì này có làm nhóm x người thì rủ nhóm kia vào đi. Nhắm 1 2 thôi nhưng được 5 teammates cute phô mai con bò vô tri nhất quả đất. Win win.)

Ngày thứ 2 của tháng 5

Thứ Hai, ngày 02 tháng 05 năm 2022

Hôm nay, tôi cảm thấy mình thật kỳ lạ.

Tôi thức dậy vào lúc 6 giờ sáng vào một ngày nghỉ. Lý do mà tôi đưa ra là vì nếu tôi tắt nó đi ngủ tiếp, lần kế tiếp tôi dậy sẽ là 10 giờ sáng. Điều ấy không có gì đáng kể nếu tôi không ngại chuyện dậy vào lúc 10 giờ sáng mà ngại chuyện tôi sẽ lỡ hẹn với một thằng bạn từ cấp Hai.

Đánh răng, rửa mặt, lau dọn nhà cửa, trang điểm; tôi đi ra khỏi nhà vào lúc 8 giờ 20. Tôi hẹn nó khoảng 8 rưỡi đến 9 giờ, ở một quán cà phê ở trong phố. Khá chắc kèo tôi sẽ đến sớm hơn nó, tôi rẽ qua tiệm bánh để mua đồ ăn sáng, tiện lấy thêm một cái thìa nữa nhỡ tôi có gạ được nó ăn chung cái bánh này với tôi.

9 giờ 01 nó đến. Tôi đã chờ nó được 30 phút. Không quá trễ hẹn nhưng thực sự tôi biết trong thâm tâm, tôi đã mong chờ cuộc hẹn này. Chúng tôi nói về những chủ đề bình thường mà những đứa học sinh cấp Ba sẽ nói: về trường, về lớp, về những mối quan hệ của tôi hoặc nó. Phần lớn là tôi lắng nghe, bởi vì mỗi khi tôi nói về những gì của tôi, nó có vẻ ngù ngờ hoặc không thể relate. Những đứa nó quen thì tôi cũng biết, đôi khi có thể chem vào vài câu khẳng định, hỏi hang các thứ.

Đến gần cuối thì tôi với nó bắt đầu nhận xét về nhau hồi cấp Hai để so sánh với hiện tại. Bởi trước thì nó có nói nó để ý những đứa con gái nó từng chơi cùng, tôi hỏi nó liệu nó có từng thích tôi không. “Chỉ để ý thôi”, nó nói và hỏi tôi liệu tôi có từng để ý đến nó không trong lúc hai đứa dắt xe ra về. Tôi vẫn đau đáu rằng tôi phải nói với nó là tôi từng thích nó, vậy nên thế là tôi chớp luôn cơ hội này. Bất ngờ là thứ hiện rõ trên khuôn mặt nó khi tôi nói ra. Dù thế, chốt lại nó vẫn nói: “Đó là tình cảm từ lâu rồi”. Nó không sai, tôi tất nhiên đã phải bỏ nó qua một bên để sống tiếp cuộc đời mình; nhưng sự thực là tôi vẫn để một khoảng trống ở đấy cho bất cứ con người nào tôi từng mở lòng. Ý là, miễn là họ muốn, tôi sẽ lại cho họ một cơ hội nữa.

Tôi nghĩ chẳng có đứa nào lần đầu gặp bạn cũ đã thổ lộ chuyện tình cảm như mình, vậy nên tôi quyết định nhắn nó để giải thích. Nó có vẻ thật sự meant những gì nó đã nói và không để tâm chuyện tôi từng có cảm tình với nó. Khá chạnh lòng nhưng tôi ổn, bởi tôi nhận ra có vài red flags tôi đã bỏ qua vì hồi bé si mê và thằng bé vốn không có cùng tần số với tôi lắm. Tôi nghĩ, có lẽ phải bỏ qua tình cảm này và coi nó là bạn thôi. Tôi bảo nó hãy giữ liên lạc với tôi thường xuyên.

Cho đến lúc này, có thể bạn chưa nhìn ra sự kỳ cục của tôi. Vậy thì tốt, có lẽ chúng ta có thể thông cảm cho nhau. Nhưng càng nghĩ về những gì mình đã làm, tôi càng thấy không ổn. Tôi không bỏ được quá khứ. Tôi không nhìn ra rằng nó vốn chỉ coi tôi là bạn – hồi tôi với nó thân nhau là do ngồi cùng bàn và nó thích đứa popular girl của lớp. Tôi không nhận ra quan điểm của nó khác tôi và nó lắng nghe tôi vì nếu nó nói, tất yếu sẽ dẫn đến một cuộc tranh luận. Trong khi ấy, nó vẫn sống trong trí tưởng tượng của tôi như thằng bạn gentle và biết cách quan tâm đến tôi nhất. À, có lẽ bạn không nhìn ra vì tôi đã kể đoạn đó đâu.

Chốt lại là tôi sẽ có thêm một thằng bạn nữa nếu tôi tiếp tục nói chuyện với nó.

Ít ra nó sẽ là một trong những thằng bạn tốt nhất tôi từng có.

April’s Fool

April’s Fool, 2022

I know it’s such an early time I wrote this today, but I think I need to write down my thoughts.

I remember having written down that I took a liking recently, most likely not here, and it’s an odd choice of time. Not only is it the last year of high school, aka study year, but it is also the time I have yet to fully develop my personality. As if the former isn’t enough, the latter has just struck me and I really meant “has just”.

Well, the story is that my mom has just told me about it. It’s more like a monologue but I listened anyway. The main point was that I changed a lot in the last few months that she could recognize the differences.

I guess that wasn’t wrong. After all, I have made plenty of steps I have been waiting for for a long time. I changed my hairstyle and took care of my appearance a bit more (maybe more than just a bit… people noticed it instantly). I went out at strange hours and spent a whole lot of time outside (I guess I wanted to show myself out instead of locking it inside). I acted more on my own and more according to my own interest. I don’t know if what’s happening right now would affect my life or anything in it. Actually, I do, and I know it gonna be a drastic change.

You’re going to see I use “I don’t know” frequently in this post, and the truth is I really don’t. While I understand that all of the decisions mentioned above are what I have always wanted, I can see people’s surprise when I did act. My mom, especially, has been so shocked to see those that she made several complaints. I guess that makes sense, given I didn’t really talk much about myself to her, nor did I to those who showed their surprise. I wonder how I could change that or should I change that at all.

Just some time ago, I heard this song from INZO for the first time. Stuck in my head ever since, it goes:

A person who thinks all the time
Has nothing to think about except thoughts

Overthinker – INZO

It is no secret that I find myself an overthinker – “a person who thinks all the time”, so it just fits that I feel connected to the song. The point expands if you listen and understand the lyrics. So do give it a try and please don’t blame me if the taste doesn’t fit you :”>.

In which, you could have heard the part:

And all so-called civilized peoples
Have increasingly become crazy and self-destructive
Because, through excessive thinking
They have lost touch with reality

How familiar…

About Me :>

  • Name: Trần Hiếu My
  • Date of birth: 28-02-2004
  • Giới thiệu ngắn gọn tí nhé:

My, hay Mei, bạn muốn gọi tôi thế nào cũng ổn, nhưng tôi không thích tên của mình liên quan đến bất cứ điều gì offensive :v

Tớ đôi khi rất nhạt, đôi khi có thể mặn mà tán gẫu với bạn (chủ yếu là lắng nghe và góp ý, đời tớ nó deep quá :’)); nhưng cái point là độ vui tính của tớ là tùy theo các bạn đánh giá, cũng như vốn từ vựng, khả năng linh hoạt giữa 2 ngôn ngữ Anh-Việt…. (so please, để lại feedback nhé)

About Mei talks:

Chủ đề dịch của tớ tập trung vào đời sống, con người và tâm lý. Đôi khi có thể là vài chủ đề không phổ biến hơn, nhưng những chủ đề này đều khiến tớ rất thích thú :’3. Càng đọc càng biết nhiều đó.

Song song với những bài dịch, sẽ có những bài viết là suy nghĩ của tớ bằng tiếng Việt (hoặc tiếng Anh, who knows, nhưng chắc chắn sẽ có phần tiếng Việt cho các bạn đọc ;)). Đơn giản nó là tự thuật thôi :v

So, đó là những gì Mei làm và sẽ làm tại đây. Chúc vui vẻ :’3

Contacts:

Dù thế nào bạn vẫn có thể liên lạc, góp ý hoặc theo dõi Mee qua:
Gmail: tranmykieuday@gmail.com
Facebook: https://www.facebook.com/Mei.camellian
Instagram: https://www.instagram.com/mai_toran/
Tumblur: https://mei-talks.tumblr.com/ 

By the way, đây là một câu nói mà tớ rất thích:

It matters not how a man dies, but how he lives. The act of dying is not of importance, it lasts so short a time.

Samuel Johnson
 "Cách mà một người chết đi không thành vấn đề, cái chính là anh/cô ấy đã sống thế nào. Việc chết đi không quan trọng, vì vậy nó chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn."
-Samuel Johnson-