Thứ Hai, ngày 02 tháng 05 năm 2022
Hôm nay, tôi cảm thấy mình thật kỳ lạ.
Tôi thức dậy vào lúc 6 giờ sáng vào một ngày nghỉ. Lý do mà tôi đưa ra là vì nếu tôi tắt nó đi ngủ tiếp, lần kế tiếp tôi dậy sẽ là 10 giờ sáng. Điều ấy không có gì đáng kể nếu tôi không ngại chuyện dậy vào lúc 10 giờ sáng mà ngại chuyện tôi sẽ lỡ hẹn với một thằng bạn từ cấp Hai.
Đánh răng, rửa mặt, lau dọn nhà cửa, trang điểm; tôi đi ra khỏi nhà vào lúc 8 giờ 20. Tôi hẹn nó khoảng 8 rưỡi đến 9 giờ, ở một quán cà phê ở trong phố. Khá chắc kèo tôi sẽ đến sớm hơn nó, tôi rẽ qua tiệm bánh để mua đồ ăn sáng, tiện lấy thêm một cái thìa nữa nhỡ tôi có gạ được nó ăn chung cái bánh này với tôi.
9 giờ 01 nó đến. Tôi đã chờ nó được 30 phút. Không quá trễ hẹn nhưng thực sự tôi biết trong thâm tâm, tôi đã mong chờ cuộc hẹn này. Chúng tôi nói về những chủ đề bình thường mà những đứa học sinh cấp Ba sẽ nói: về trường, về lớp, về những mối quan hệ của tôi hoặc nó. Phần lớn là tôi lắng nghe, bởi vì mỗi khi tôi nói về những gì của tôi, nó có vẻ ngù ngờ hoặc không thể relate. Những đứa nó quen thì tôi cũng biết, đôi khi có thể chem vào vài câu khẳng định, hỏi hang các thứ.
Đến gần cuối thì tôi với nó bắt đầu nhận xét về nhau hồi cấp Hai để so sánh với hiện tại. Bởi trước thì nó có nói nó để ý những đứa con gái nó từng chơi cùng, tôi hỏi nó liệu nó có từng thích tôi không. “Chỉ để ý thôi”, nó nói và hỏi tôi liệu tôi có từng để ý đến nó không trong lúc hai đứa dắt xe ra về. Tôi vẫn đau đáu rằng tôi phải nói với nó là tôi từng thích nó, vậy nên thế là tôi chớp luôn cơ hội này. Bất ngờ là thứ hiện rõ trên khuôn mặt nó khi tôi nói ra. Dù thế, chốt lại nó vẫn nói: “Đó là tình cảm từ lâu rồi”. Nó không sai, tôi tất nhiên đã phải bỏ nó qua một bên để sống tiếp cuộc đời mình; nhưng sự thực là tôi vẫn để một khoảng trống ở đấy cho bất cứ con người nào tôi từng mở lòng. Ý là, miễn là họ muốn, tôi sẽ lại cho họ một cơ hội nữa.
Tôi nghĩ chẳng có đứa nào lần đầu gặp bạn cũ đã thổ lộ chuyện tình cảm như mình, vậy nên tôi quyết định nhắn nó để giải thích. Nó có vẻ thật sự meant những gì nó đã nói và không để tâm chuyện tôi từng có cảm tình với nó. Khá chạnh lòng nhưng tôi ổn, bởi tôi nhận ra có vài red flags tôi đã bỏ qua vì hồi bé si mê và thằng bé vốn không có cùng tần số với tôi lắm. Tôi nghĩ, có lẽ phải bỏ qua tình cảm này và coi nó là bạn thôi. Tôi bảo nó hãy giữ liên lạc với tôi thường xuyên.
Cho đến lúc này, có thể bạn chưa nhìn ra sự kỳ cục của tôi. Vậy thì tốt, có lẽ chúng ta có thể thông cảm cho nhau. Nhưng càng nghĩ về những gì mình đã làm, tôi càng thấy không ổn. Tôi không bỏ được quá khứ. Tôi không nhìn ra rằng nó vốn chỉ coi tôi là bạn – hồi tôi với nó thân nhau là do ngồi cùng bàn và nó thích đứa popular girl của lớp. Tôi không nhận ra quan điểm của nó khác tôi và nó lắng nghe tôi vì nếu nó nói, tất yếu sẽ dẫn đến một cuộc tranh luận. Trong khi ấy, nó vẫn sống trong trí tưởng tượng của tôi như thằng bạn gentle và biết cách quan tâm đến tôi nhất. À, có lẽ bạn không nhìn ra vì tôi đã kể đoạn đó đâu.
Chốt lại là tôi sẽ có thêm một thằng bạn nữa nếu tôi tiếp tục nói chuyện với nó.
Ít ra nó sẽ là một trong những thằng bạn tốt nhất tôi từng có.



